Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Cái điện thoại cũ

Mình có cái điện thoại E66 của Nó-Kìa. Hồi mua cũng là đồ cũ, xài rồi. Trong thời gian dùng nó cũng có trục trặc như mau hết pin, phải mua pin khác thay ... nhưng pin khác có vẻ còn tệ hơn nữa nên lại dùng pin cũ, ngoài ra tai nghe rất tệ, không thể nghe được gì ... ngoài ra nó không có cáp kết nối máy tính ... gì nữa nhỉ ... À, nó thỉnh thoảng mất nguồn đột ngột, và thỉnh thoảng không thể gọi được ai, người ta gọi lại cũng không nghe được vì phím bị liệt đột xuất, phải tắt máy khở động lại.

Nói chung là nó hơi hơi ì ạch như vậy, nhưng với nhu cầu của mình, các mối quan hệ không nhiều và cũng hiếm có trường hợp bắt buộc phải gọi hay nghe điện thoại nên cũng ổn cả.

Rồi Mèo thay điện thoại mới. Như mọi khi Mèo thay luôn cho mình. Một cái điện thoại thông minh - rất hợp thời trang, giá lại không quá đắt, thương hiệu mới nổi là HKphone. Mình mới dùng không thích lắm, dùng vài ngày thấy hay hay.

Vấn đề là giải quyết cái E66.
Nó là cái điện thoại cùn, hay hỏng vặt, nên cũng không dám cho ai. Bán lại dĩ nhiên cũng tương đương như đem cho mà thôi. Tốt nhất là tháo pin, bỏ hộp cất kỷ niệm. Nên mình quyết định chờ nó hết pin hẳn để cất.
 
Khổ nỗi là hình như nó - cái điện thoại ấy ... muốn được làm việc, muốn được hoạt động cho đến hơi thở cuối cùng. Mình nghĩ người nào thiết kế ra nó chắc đã truyền cái tính cách này cho nó chăng. Từ hồi tháo sim ra, nó chỉ còn là một thiết bị xem giờ, báo thức, chụp ảnh cho con nít chơi vui ... nhưng nếu để nó nằm im, cứ 3 giây nó lại sáng đèn, nhắc mình gắn sim vào. Buổi tối, để nó trong phòng ngủ, ánh đèn của nó cứ hết sáng lại tối - ánh sáng rất nhẹ, không làm mình giật mình, chỉ đủ để nếu mình nhìn về phía nó sẽ thấy cái ánh sáng ấy cứ thoi thóp, cứ đều đều như nhịp tim người.

Rồi pin cạn. Máy tự động tắt. Nhưng cứ đúng giờ đã định, nó lại ca vang bài ca nhộn nhịp mình đã cài để đánh thức mình dậy. Nó đã giành lại những dòng năng lượng cuối cùng để hoạt động cái công việc báo thức mà người dùng - là mình - đã cài đặt. Ba đêm liền, sáng nào nó cũng nổi nhạc đúng giờ, âm thanh sang sảng như đang dồn hết sức tàn.

Chịu hết nổi, mình lại cắm sạc, mở nguồn và để nó đầu giường ... để mỗi tối lại thấy cái ánh đèn nhẹ nhàng sáng rồi tắt ...

Này E66 à, mày làm tao khó xử quá đấy.
Mày đã hết thời, lại hay ốm vặt - chỉ còn mỗi sự tận tụy mà khiến tao phải thu xếp công việc cho mày tiếp tục "cống hiến" bên cạnh tao ... dù tao rất ghét lỉnh kỉnh hai ba điện thoại, suốt ngày lo sạc pin cái này, rồi cái kia ... nhưng làm sao bây giờ với cái kiểu cầu xin nhẹ nhàng mà da diết đó ...

6 nhận xét:

  1. oh, my God! đa sầu, đa cảm và đa sự với cả thiết bị 2Tech! đúng là bạn của mình!

    Trả lờiXóa
  2. Chèn ơi ... entry này của chị sao mà ngọt ngào yêu thương quá đỗi hihihi ... ^^

    Em gái em hồi đó cũng "yêu" điện thoại như chị vậy á. Ông chú xuống chơi có cái y chang , chỉ khác màu. Ổng đòi đổi chơi vài bữa sẽ trả lại. Vậy mà nhỏ em em nó nhớ, nó buồn, nó muốn giận luôn ông chú hihihi... Cái điện thoại đó bị mất, nhỏ em nó mua lại cái kiểu y chang. Sau 3 lần như vậy, hãng người ta ngưng bán kiểu đó, em của em cũng "đau khổ, nhớ nhung" một thời gian rồi mới chuyển sang duyên mới. :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị thì không tình cảm sâu nặng như em của em, đúng không? :)

      Xóa
  3. Ôi, chị đọc còn thương nó đó em.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Dạ ... thỉnh thoảng em có vẻ bi lụy quá đáng vậy đó chị !

      Xóa