Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

Cái điện thoại cũ

Mình có cái điện thoại E66 của Nó-Kìa. Hồi mua cũng là đồ cũ, xài rồi. Trong thời gian dùng nó cũng có trục trặc như mau hết pin, phải mua pin khác thay ... nhưng pin khác có vẻ còn tệ hơn nữa nên lại dùng pin cũ, ngoài ra tai nghe rất tệ, không thể nghe được gì ... ngoài ra nó không có cáp kết nối máy tính ... gì nữa nhỉ ... À, nó thỉnh thoảng mất nguồn đột ngột, và thỉnh thoảng không thể gọi được ai, người ta gọi lại cũng không nghe được vì phím bị liệt đột xuất, phải tắt máy khở động lại.

Nói chung là nó hơi hơi ì ạch như vậy, nhưng với nhu cầu của mình, các mối quan hệ không nhiều và cũng hiếm có trường hợp bắt buộc phải gọi hay nghe điện thoại nên cũng ổn cả.

Rồi Mèo thay điện thoại mới. Như mọi khi Mèo thay luôn cho mình. Một cái điện thoại thông minh - rất hợp thời trang, giá lại không quá đắt, thương hiệu mới nổi là HKphone. Mình mới dùng không thích lắm, dùng vài ngày thấy hay hay.

Vấn đề là giải quyết cái E66.
Nó là cái điện thoại cùn, hay hỏng vặt, nên cũng không dám cho ai. Bán lại dĩ nhiên cũng tương đương như đem cho mà thôi. Tốt nhất là tháo pin, bỏ hộp cất kỷ niệm. Nên mình quyết định chờ nó hết pin hẳn để cất.
 
Khổ nỗi là hình như nó - cái điện thoại ấy ... muốn được làm việc, muốn được hoạt động cho đến hơi thở cuối cùng. Mình nghĩ người nào thiết kế ra nó chắc đã truyền cái tính cách này cho nó chăng. Từ hồi tháo sim ra, nó chỉ còn là một thiết bị xem giờ, báo thức, chụp ảnh cho con nít chơi vui ... nhưng nếu để nó nằm im, cứ 3 giây nó lại sáng đèn, nhắc mình gắn sim vào. Buổi tối, để nó trong phòng ngủ, ánh đèn của nó cứ hết sáng lại tối - ánh sáng rất nhẹ, không làm mình giật mình, chỉ đủ để nếu mình nhìn về phía nó sẽ thấy cái ánh sáng ấy cứ thoi thóp, cứ đều đều như nhịp tim người.

Rồi pin cạn. Máy tự động tắt. Nhưng cứ đúng giờ đã định, nó lại ca vang bài ca nhộn nhịp mình đã cài để đánh thức mình dậy. Nó đã giành lại những dòng năng lượng cuối cùng để hoạt động cái công việc báo thức mà người dùng - là mình - đã cài đặt. Ba đêm liền, sáng nào nó cũng nổi nhạc đúng giờ, âm thanh sang sảng như đang dồn hết sức tàn.

Chịu hết nổi, mình lại cắm sạc, mở nguồn và để nó đầu giường ... để mỗi tối lại thấy cái ánh đèn nhẹ nhàng sáng rồi tắt ...

Này E66 à, mày làm tao khó xử quá đấy.
Mày đã hết thời, lại hay ốm vặt - chỉ còn mỗi sự tận tụy mà khiến tao phải thu xếp công việc cho mày tiếp tục "cống hiến" bên cạnh tao ... dù tao rất ghét lỉnh kỉnh hai ba điện thoại, suốt ngày lo sạc pin cái này, rồi cái kia ... nhưng làm sao bây giờ với cái kiểu cầu xin nhẹ nhàng mà da diết đó ...

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

Kitchen - Sách



KITCHEN - Banana Yoshimoto - Lương Việt Dzũng dịch - NXB Hội Nhà Văn
 Cuốn sách này mình mua nó chắc là vì cái tựa – Kitchen – Mình nghĩ nó sẽ kể một câu chuyện gì đó liên quan tới cái bếp, nghĩa là liên quan đến chuyện nấu nướng, chăm sóc gia đình.
Và, cũng có chút chút những điều như mình nghĩ. Nhưng rồi cũng là chuyện tình yêu – lại là tình yêu của những bạn rất trẻ. Mặc dù câu chuyện nhẹ nhàng, không kém phần sâu sắc, nhưng mình đã qua rồi cái thời miên man trong những câu chuyện tình “trẻ”, thế nên sau khi đọc xong, mình sẽ không giữ lại mà sẽ tặng cho bé Na – con bé đang lớn và có thể đọc những quyển như thế này rồi.

Ngoài ra, do lời giới thiệu về tác giả nữa : Người ta nhắc đến “tổ hợp” hai Murakami và một Banana nghĩa là Haruki Murakami, Ryu Murakami và Banana Yoshimoto ; và do mình đã đọc Haruki Murakami nên mình muốn đọc thử Banana xem sao. Dù rằng về nhà đọc kỹ lời giới thiệu thì mình lại mất cảm tình với cô Banana này chút ít với những câu như : “Cô lấy bút danh là “Banana”, cái tên theo cô là rất “chúa” và “lưỡng tính” … rồi thì lập đi lập lại từ “Bananamania” (hội chứng Banana) v.v… nhưng mình cho qua cảm giác gợn gợn này vì mình nghĩ lời giới thiệu thì hay bị hiệu ứng hai mặt – có thể làm người ta thích hơn, hoặc ghét hơn … tất cả do cơ chế cảm nhận về ngôn ngữ của mỗi người mà thôi. (Việc này làm mình nhớ lại một việc – bạn mình giới thiệu cho mình đọc blog của một người thứ ba với rất nhiều lời khen ngợi, dù mình rất tin và quý bạn, nhưng những lời khen của bạn không hiểu sao khiến mình có ác cảm với người viết cái blog đó – nhưng mình vẫn vào đọc với một định kiến trong lòng, nhưng sau một thời gian “tĩnh tâm” lại, mình cũng thấy trong đó có nhiều bài dễ chịu).

Quay lại với Kitchen, mình không định viết một bài tóm tắt nội dung hay nhận xét về quyển sách này – mình chỉ muốn nói tới một cảm xúc của mình khi gặp một đoạn nho nhỏ …
Cô gái xưng tôi – Sakurai Mikage – mồ côi và sau khi bà cô mất thì hoàn toàn cô độc. Chàng trai Yuichi Tanabe mời cô đến ở chung cùng với mẹ của anh ta. Sau khi ổn định tâm lý, cô dọn ra riêng, rồi mẹ của Yuichi mất. Cô quay lại nhà Yuichi và chợt nhận ra tình cảm của mình dành cho Yuichi. Do có quá nhiu chuyện dồn dập, Sakurai đồng ý đi một chuyến công tác vài ngày cùng cô giáo dạy nấu ăn của mình để tạo khoảng cách với Yuichi. Đây là đoạn kể về đêm đầu tiên của chuyến đi :

Ngày hôm nay, chúng tôi đã lấy xong tư liệu cho việc giới thiệu về cái món ăn kinh khủng ấy, còn ngày mai, chúng tôi sẽ lại lên ô tô để di chuyển tới một địa điểm khác. Tôi vừa sải bước dưới ánh trăng vừa bâng khuâng nghĩ, giá mà cứ mãi sống một cuộc đời phiêu diêu như thế này nhỉ. Kể ra, nếu còn có gia đình để trở về thì cái cảm giác ấy sẽ lãng mạn biết bao, nhưng giờ đây, tôi đã thực sự là một kẻ độc hành, nên chẳng thấy gì khác ngoài nỗi cô đơn vô bờ thay vì niềm hãnh diện. Dẫu sao thì tôi vẫn cảm thấy rằng, sống như thế là hợp với mình nhất. Trong những đêm đi xa, không khí bao giờ cũng trong veo đến tịch mịch và tinh thần vô cùng tỉnh táo. Nếu chẳng phải vì ai đang ở đâu đó, tôi ước gì mình có thể cứ sống một cuộc đời tỉnh táo như thế này. Nhưng biết làm sao đây, khi mà tôi lại hiểu thấu cả tâm can Yuichi mất rồi … Giá như không phải quay trở về sống ở khu phố đó nữa, tôi sẽ thấy nhẹ lòng biết bao.

Mình cảm thấy cô gái thấy vui về công việc, cảm giác sung sướng với những chuyến đi. Và “nếu còn có gia đình để trở về thì cái cảm giác ấy sẽ lãng mạn biết bao” - Ở đây, mình cảm thấy cô đang nghĩ tới cái gia đình ngày xưa của cô, nghĩa là cái thời bà cô còn sống. Cô sẽ đi nhiều nới, làm được nhiều việc – những công việc mà cô yêu thích – rồi vội vã trở về căn nhà ấm cúng có bà cô đang đợi. Nhưng hẳn cô còn ước mơ về gia đình của chính mình nữa – nghĩa là cô sẽ là vợ, là mẹ trong gia đình đó. Tuy nhiên, có điều là nếu cô là vợ, là mẹ trong một gia đình thì cô làm sao có thể có những đêm đi xa với không khí trong veo tịch mịch và tinh thần vô cùng tỉnh táo như thế được nữa. Cô gái ơi, khi đã là vợ, rồi là mẹ - Mỗi tối khi lên giường, trước khi nhắm mắt ngủ là bài toán “ngày mai ăn gì” – Rồi hàng ngày sẽ là một chuỗi dài lập đi lập lại : đưa con đi học, đón con, đi chợ, tắm cho con, nấu những món chồng thích, con thích … đi chơi đi ăn chỗ này chỗ kia vì con thích, chồng thích … chẳng mấy mà rồi con cái lớn khôn, giật mình nhìn lại tuổi đã già, mà cái ước mơ xưa đã trở thành quá xa xôi.

Mình nhớ tới tác phẩm “Cuốn theo chiều gió” – cô tiểu thư ngây thơ Scarlet 16 tuổi với nhan sắc rực rỡ luôn cố gắng che giấu sự thông minh của mình. Cô luôn nổi bật trong các buổi dạ vũ và thầm thương hại các bà đã có gia đình, nhưng không bao giờ nghĩ tới lúc khi mình lấy được Ashley làm chồng và cũng sẽ là một trong các bà “quạ khoang” đó :

Ngay chỗ các gốc cây là các bà đã có gia đình, y phục đậm màu làm thành những đốm đoan trang giữa rừng áo màu sắc vui tươi. Những người có chồng bất kể tuổi tác, thường quây quần xa các cô gái mắt long lanh với các cậu trai trẻ luôn miệng cười đùa, vì ở miền Nam không một người đàn bà có chồng nào có quyền làm đẹp. Từ bà cô Fontaine vì quá già nên được quyền khạc nhổ, cho đến Alice Munroe mười bảy tuổi, đang chống chỏi những cơn nôn mửa của lần ốm nghén đầu tiên, họ châu đầu vào những câu chuyện bất tận về phổ hệ, sanh đẻ khiến cho những buổi tụ họp như vậy trở nên lý thú và bổ ích.
Khinh khỉnh nhìn về phía họ, Scarlett thấy họ giống như một đám quạ khoang mập mạp. Đàn bà có chồng chẳng bao giờ được vui đùa. Điều nầy không thể xảy đến cho nàng nếu nàng thành hôn với Ashley. Nếu nàng sẽ bị bỏ một bên, cạnh những bóng cây, trong phòng khách với những bà đã có chồng, mặc những bộ quần áo bằng lụa mờ, cũng nghiêm trang và buồn tẻ như họ và không được tham dự những cuộc vui chơi... Cũng như hầu hết các cô gái khác, óc tưởng tượng chỉ đưa nàng đến bệ thờ và không đi xa hơn nữa”. (Cuốn theo chiều gió – Margaret Mitchell)

Rồi cuối cùng thì mục tiêu của người đàn bà luôn là những điều cao thượng nhưng âm thầm; quên mình để hạnh phúc … mình muốn tìm một cuốn sách nào đó … trong đó người đàn bà yên ổn với những nghĩa vụ mặc định, và tìm được con đường len lỏi nào đó cho cá tính … hình như cũng có, nhưng hiếm thì phải.