Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Sân khấu đám cưới



 Hôm qua, mình đi ăn đám cưới.
Gần cuối buổi, có nhóm bạn trẻ lên giúp vui văn nghệ, chủ yếu là các em gái. Các em rất trẻ trung, xinh đẹp và nhiệt tình. Vì quá nhiệt tình nên chủ yếu các em gào là chính chứ hát ít lắm, âm thanh lại to nên mình hơi bị nhức đầu. Nhưng mình nghĩ cũng không có vấn đề gì lắm, chủ yếu miễn sao vui là được, và cô dâu chú rể thì rất vui.

Mình ngồi khá gần sân khấu nên thuận lợi cho việc quan sát. Mình bỏ qua phần âm thanh để tập trung vào hình ảnh. Trong khoảng 7-8 em trên sân khấu, có những em mình thấy khá hài hòa về động tác nhún nhảy, cách các em ấy nhìn xuống “khán giả”, cách “quậy” cho tới trang phục - nghĩa là rất thống nhất như thể từ khi sinh ra em ấy đã như thế; trong khi một vài em khác thì có vẻ hơi lạc lõng, nghĩa là trang phục có sự độc lập riêng và bản thân người mặc có độc lập riêng, không có gì chung, nhưng cái quan trọng là từ ánh mắt cho tới nụ cười của người đó như không phải của họ. Kiểu như là bình thường, cô bé này rất trầm tĩnh, rụt rè, nhưng trên sân khấu cô ta đang nổi loạn, cô muốn là một người khác, một hình ảnh khác với hình ảnh bình thường của cô và hẳn là cái hình ảnh bình thường đó cô cũng đang rất chán ngán.

Mình cũng không hiểu sao mình bỗng tưởng tượng như vậy, như thể mình cảm thấy được sự hụt hẫng, trống rỗng sau khi cô bước xuống sân khấu – ánh đèn vụt tắt và giấc mơ tan biến. Một cảm giác chơi vơi và cả hổ thẹn – vì vừa diễn xong một vai diễn dở. Ồ, phải hơn 15 năm mình mới nhìn thấy sự lệch pha đó. Quá dài nhỉ.

7 nhận xét:

  1. Đọc entry này xong, muốn cồm men mà tự nhiên hong tự tin chút nào... Chắc em cũng đang bị lệch pha :-?

    Vui lòng chứng minh rằng bạn không phải là rô-bốt :)).

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ủa, em ... blog của chị vẫn yêu cầu nhập mã chứng minh không phải là rô bốt à ?

      Xóa
    2. Dạ em thấy vẫn còn :).

      Xóa
    3. Nhưng bữa nay thì hết rồi chứ ??

      Xóa
    4. Dạ em mới check, hết rồi đó chị ;)).

      Xóa
  2. Bây giờ em mà comment thì chắc dài thành một entry luôn quá. :D
    Sự lệch pha này em thấy có ở nhiều người quanh em lắm chị. Mà ngộ là, những người họ "mang tiếng" là bình dân, chẳng hạn như người buôn bán trong chợ, em lại thấy ít người bị lệch pha. Chủ yếu lại bị trong giới "dân văn phòng" là nhiều á chị.
    Có một thời gian em suy nghĩ về chuyện này mà chắc do em nghĩ chưa ra nên em quên luôn. :P

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. ^-^ ... vậy là chị nhận thấy hơi chậm quá hén ! Hic ...
      Nói tới chủ đề "dân văn phòng" thì nó dàiiiiiiiiiii hơi lắm em ... hi hi ... cùng trong chăn nên hỉu rõ hơn phải không ? :)

      Xóa