Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Phát tờ rơi

Nguồn : Báo Đồng Nai



Bây giờ, mỗi khi ngừng đèn đỏ ở ngã tư là thể nào cũng có một em đi phát tờ rơi cho mọi người.
Các em phần lớn còn trẻ, hoặc còn nhỏ (thường nhất là sinh viên), nhưng dạo gần đây mình còn thấy có cả những ông lớn tuổi (cỡ ba mấy tới bốn mấy) nữa, nhưng rất hiếm. Chủ yếu vẫn là những em rất trẻ, như một công việc làm thêm để kiếm thêm chút tiền, để lấy kinh nghiệm sống, để vân vân …

Thông thường, các em gái thì mặc áo khoác tay dài, đội mũ và đeo khẩu trang kín mặt. Công việc ngoài trời bụi và nắng thế này, cần phải bảo vệ da và bảo vệ sức khỏe. Các em trai thì thường đầu trần và mặt cũng trần, chỉ có áo khoác. Nhưng gần đây thì em trai hay em gái gì cũng bao bọc rất kín. Môi trường ô nhiễm quá mà.

Hồi trước, nghĩa là cái vụ phát tờ rơi ở ngã tư còn ít, mỗi khi mình nhận một tờ từ tay các em, mình lại lí nhí cảm ơn – mình nghĩ ờ thì các em ấy đã mất công đứng nắng cả buổi để chuyển tới cho mọi người một thông tin gì đó, thì mọi người (trong đó có mình) cũng nên cám ơn các em một tiếng.

Sau này, mỗi khi ngừng đèn đỏ và thấp thoáng thấy bóng các em ấy, mình lại tự hỏi không biết có nên cám ơn các em đã phát tờ rơi cho mình hay không, bởi suy cho cùng thì đây là một công việc của các em ấy, và cái thông tin mà các em muốn cho mình xem thực ra chẳng ích gì, vậy thì lẽ ra các em ấy phải cám ơn mình mới đúng chứ. Nhưng mỗi khi mình đưa tay nhận tờ rơi với gương mặt lạnh lùng, mình cứ thấy áy náy sao đó.

Nói tới ý tưởng các em phải cám ơn mình, mình mới nhớ rằng hầu như rất ít em cám ơn vì mình đã nhận tờ rơi của em đưa. Mình nh có một em gái mỗi khi đưa tờ rơi cho ai em ấy đưa bằng hai tay và hơi cúi đầu, mình nghĩ có lẽ em ấy có nói cám ơn (vì em bịt khẩu trang nên mình không nhìn thấy được) và mình cũng nhớ có một em trai cũng có động tác tương tự … nói chung là rất ít. Đó là chưa kể mình thường thấy dạo này người ta thuê những em trông rất ngầu, mỗi khi đèn đỏ là em đó thoăn thoắt trong dòng xe, dí các tờ rơi vào mặt người đi đường với thái độ rất kiên quyết, mình thấy mấy em đó là lắc đầu không cầm.

Thêm một chuyện nữa, nghĩa là khi người đi đường cầm tờ rơi thường ai cũng liếc qua xem là cái gì, sau đó thì có người cất vào túi, nhưng phần lớn là vứt xuống đường. Vì vậy nên ở những ngã tư có “dịch vụ” phát tờ rơi thường trắng xóa những tờ rơi bị người đi đường vứt xuống. Mình nghĩ những em đang cầm từng xấp tờ rơi còn thơm mùi mực chờ đưa tận tay người đi đường đó nghĩ gì khi nhìn những tờ giấy mình vừa đưa đó đang nằm nhăn nhúm dưới những bánh xe chạy qua. Bởi tờ rơi cũng như hàng hóa, đúng không ? Người bán hàng phải trân trọng món hàng do mình bán thì mới là người bán hàng chuyên nghiệp và … có văn hóa bán hàng. Nếu như chúng ta cứ đưa cho người khác một món gì đó chỉ để người ta vứt đi thì liệu điều đó có ảnh hưởng gì đến tâm lý, cảm xúc hay rộng hơn nữa là đạo đức của chúng ta không ?

Thật là nhảm nhí, đúng không. Bởi phát tờ rơi không phải là bán hàng và cũng không đòi hỏi phải chuyên nghiệp (và cũng không ai muốn là người chuyên nghiệp trong “nghề” này) và mình … hình như hơi … à không, hâm nặng rồi.

1 nhận xét:

  1. Hồi đó em rất bực mình khi nhìn đường xá trắng xóa tờ rơi và chẳng bao giờ em nhận tờ rơi. Sau này bà chị em nói cầm dùm cho người ta, người ta phát hết mới có lương, thì em mới cầm, sau đó nhét vô xe và kiếm chỗ vứt. Có một điều vui là dần dà em thấy có nhiều người chịu khó nhét ở đâu đó để vứt thùng rác hơn là xả ra đường, cũng là tích cực hen chị.

    "Nếu như chúng ta cứ đưa cho người khác một món gì đó chỉ để người ta vứt đi thì liệu điều đó có ảnh hưởng gì đến tâm lý, cảm xúc hay rộng hơn nữa là đạo đức của chúng ta không ?" ---> Theo em biết "tiêu chí" của những người này là trong 100 người nhận tờ rơi chỉ cần 20 người đọc thoáng qua, 10 người đọc kỹ và 1 người liên lạc lại, đó là thành công >.<.

    Trả lờiXóa