Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Vật chất quyết định ý thức



Đài FM TP.HCM có chương trình “Cảm xúc online” - cũng thú vị. Mọi người gọi đến đài tâm sự về những đề tài như tình yêu-tình bạn, nghề nghiệp, quê hương v.v… tùy vào thứ mấy trong tuần sẽ có chủ đề tương ứng, rồi sau đó yêu cầu một bài hát để tặng cho ai đó …

Phần lớn thính giả gọi đến chương trình là công nhân, tài xế, người lớn tuổi … Người dẫn chương trình xoay quanh 03 người (hình như vậy) là anh Hoàng Dũng, chị Kim Thanh và chị Ngọc Thảo. Ấn tượng nhất là anh Hoàng Dũng, anh ấy giao lưu với thính giả khá bỗ bã, hơi áp đặt nhưng nói chung cũng dễ chịu.

Đây là chương trình trực tiếp, nên khi chương trình phát thì cũng là lúc thính giả gọi điện đến, vì vậy, mình nghĩ nhà Đài có một êkíp thực hiện chuyên nghiệp và nhịp nhàng.

Hôm nọ, mình vừa nấu ăn sáng, vừa nghe chương trình. Dẫn chương trình là một cô (mình không nhớ cô nào), cô giới thiệu chương trình như mọi khi, và cho phát một bài hát mở đầu (trong khi chờ kết nối với thính giả), bài hát kết thúc, cô nói thêm vài lời về bài hát - như mọi khi – nhưng khác mọi khi, cô tranh thủ thông tin thêm về anh ca sĩ đó, rồi giới thiệu chương trình ca nhạc của ảnh sắp diễn ra mời mọi người nếu thích thì đi xem v.v… rồi cổ kết nối với thính giả đang chờ. Nhưng lúc này thính giả không trả lời – hình như đi đâu mất rồi. Cổ đề nghị người ở tổng đài kết nối với người khác … nhưng rồi tổng đài lại kết nối được với cô thính giả kia. Vậy là sau màn giới thiệu tên, thì cô MC nhắc nhở cô thính giả các quy định về việc kết nối điện thoại với chương trình, rằng thì là sau khi kết nối thì nên chờ chút xíu, đừng bỏ đi, đừng làm việc khác, rằng thì là chương trình lên sóng phải rất sát thời gian v.v… Cô thính giả kia xin lỗi, rồi việc giao lưu tiếp tục.

Mình hơi bực, việc câu giờ là lỗi do cô MC chứ. Cổ tranh thủ quảng cáo cho anh ca sĩ kia – ngoài nội dung chương trình – khiến thính giả phải chờ, vậy mà cổ lại làm cho người ta cảm thấy có lỗi.

Nói cho cùng thì các chương trình mang tính chất cảm xúc, chia sẻ, tư vấn tâm lý v.v… cũng chỉ để tăng lượng người nghe (hay trong thế giới mạng gọi là câu view) mà thôi …
đều có giá của nó.

Nhỏ cháu mình – đang học lớp mầm. Giáng sinh vừa rồi, có ông già No-el đến trường tặng quà. Quà là do cha mẹ đã chuẩn bị trước và đặt dịch vụ ông già No-el mang đến trường. Tất cả trẻ con vây xung quanh ông già No-el, mẹ của nhỏ cháu mình (chưa có kinh nghiệm) nên không đặt dịch vụ này, thế là con bé sốt ruột nhìn các bạn nhận quà cứ đi vòng quanh Santa Claus: “của con đâu ?”. Cũng may là cái trường đó có đặt dịch vụ riêng của trường với những món quà nhỏ cho những bé mà cha mẹ không biết để lo quà trước nênc uối cùng con bé cũng có quà (phát sau).

Thế nên, đức tin cũng là một thương hiệu và có giá của nó (theo một stt trên fb của ai đó)

Trách ai được.

PS. Mình nghe Đài FM nên có th nói vớ vẩn về chương trình của FM. Còn mình không viết về chươgn trình truyền hình bởi mình không coi truyền hình nghen.

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Phát tờ rơi

Nguồn : Báo Đồng Nai



Bây giờ, mỗi khi ngừng đèn đỏ ở ngã tư là thể nào cũng có một em đi phát tờ rơi cho mọi người.
Các em phần lớn còn trẻ, hoặc còn nhỏ (thường nhất là sinh viên), nhưng dạo gần đây mình còn thấy có cả những ông lớn tuổi (cỡ ba mấy tới bốn mấy) nữa, nhưng rất hiếm. Chủ yếu vẫn là những em rất trẻ, như một công việc làm thêm để kiếm thêm chút tiền, để lấy kinh nghiệm sống, để vân vân …

Thông thường, các em gái thì mặc áo khoác tay dài, đội mũ và đeo khẩu trang kín mặt. Công việc ngoài trời bụi và nắng thế này, cần phải bảo vệ da và bảo vệ sức khỏe. Các em trai thì thường đầu trần và mặt cũng trần, chỉ có áo khoác. Nhưng gần đây thì em trai hay em gái gì cũng bao bọc rất kín. Môi trường ô nhiễm quá mà.

Hồi trước, nghĩa là cái vụ phát tờ rơi ở ngã tư còn ít, mỗi khi mình nhận một tờ từ tay các em, mình lại lí nhí cảm ơn – mình nghĩ ờ thì các em ấy đã mất công đứng nắng cả buổi để chuyển tới cho mọi người một thông tin gì đó, thì mọi người (trong đó có mình) cũng nên cám ơn các em một tiếng.

Sau này, mỗi khi ngừng đèn đỏ và thấp thoáng thấy bóng các em ấy, mình lại tự hỏi không biết có nên cám ơn các em đã phát tờ rơi cho mình hay không, bởi suy cho cùng thì đây là một công việc của các em ấy, và cái thông tin mà các em muốn cho mình xem thực ra chẳng ích gì, vậy thì lẽ ra các em ấy phải cám ơn mình mới đúng chứ. Nhưng mỗi khi mình đưa tay nhận tờ rơi với gương mặt lạnh lùng, mình cứ thấy áy náy sao đó.

Nói tới ý tưởng các em phải cám ơn mình, mình mới nhớ rằng hầu như rất ít em cám ơn vì mình đã nhận tờ rơi của em đưa. Mình nh có một em gái mỗi khi đưa tờ rơi cho ai em ấy đưa bằng hai tay và hơi cúi đầu, mình nghĩ có lẽ em ấy có nói cám ơn (vì em bịt khẩu trang nên mình không nhìn thấy được) và mình cũng nhớ có một em trai cũng có động tác tương tự … nói chung là rất ít. Đó là chưa kể mình thường thấy dạo này người ta thuê những em trông rất ngầu, mỗi khi đèn đỏ là em đó thoăn thoắt trong dòng xe, dí các tờ rơi vào mặt người đi đường với thái độ rất kiên quyết, mình thấy mấy em đó là lắc đầu không cầm.

Thêm một chuyện nữa, nghĩa là khi người đi đường cầm tờ rơi thường ai cũng liếc qua xem là cái gì, sau đó thì có người cất vào túi, nhưng phần lớn là vứt xuống đường. Vì vậy nên ở những ngã tư có “dịch vụ” phát tờ rơi thường trắng xóa những tờ rơi bị người đi đường vứt xuống. Mình nghĩ những em đang cầm từng xấp tờ rơi còn thơm mùi mực chờ đưa tận tay người đi đường đó nghĩ gì khi nhìn những tờ giấy mình vừa đưa đó đang nằm nhăn nhúm dưới những bánh xe chạy qua. Bởi tờ rơi cũng như hàng hóa, đúng không ? Người bán hàng phải trân trọng món hàng do mình bán thì mới là người bán hàng chuyên nghiệp và … có văn hóa bán hàng. Nếu như chúng ta cứ đưa cho người khác một món gì đó chỉ để người ta vứt đi thì liệu điều đó có ảnh hưởng gì đến tâm lý, cảm xúc hay rộng hơn nữa là đạo đức của chúng ta không ?

Thật là nhảm nhí, đúng không. Bởi phát tờ rơi không phải là bán hàng và cũng không đòi hỏi phải chuyên nghiệp (và cũng không ai muốn là người chuyên nghiệp trong “nghề” này) và mình … hình như hơi … à không, hâm nặng rồi.

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Sân khấu đám cưới



 Hôm qua, mình đi ăn đám cưới.
Gần cuối buổi, có nhóm bạn trẻ lên giúp vui văn nghệ, chủ yếu là các em gái. Các em rất trẻ trung, xinh đẹp và nhiệt tình. Vì quá nhiệt tình nên chủ yếu các em gào là chính chứ hát ít lắm, âm thanh lại to nên mình hơi bị nhức đầu. Nhưng mình nghĩ cũng không có vấn đề gì lắm, chủ yếu miễn sao vui là được, và cô dâu chú rể thì rất vui.

Mình ngồi khá gần sân khấu nên thuận lợi cho việc quan sát. Mình bỏ qua phần âm thanh để tập trung vào hình ảnh. Trong khoảng 7-8 em trên sân khấu, có những em mình thấy khá hài hòa về động tác nhún nhảy, cách các em ấy nhìn xuống “khán giả”, cách “quậy” cho tới trang phục - nghĩa là rất thống nhất như thể từ khi sinh ra em ấy đã như thế; trong khi một vài em khác thì có vẻ hơi lạc lõng, nghĩa là trang phục có sự độc lập riêng và bản thân người mặc có độc lập riêng, không có gì chung, nhưng cái quan trọng là từ ánh mắt cho tới nụ cười của người đó như không phải của họ. Kiểu như là bình thường, cô bé này rất trầm tĩnh, rụt rè, nhưng trên sân khấu cô ta đang nổi loạn, cô muốn là một người khác, một hình ảnh khác với hình ảnh bình thường của cô và hẳn là cái hình ảnh bình thường đó cô cũng đang rất chán ngán.

Mình cũng không hiểu sao mình bỗng tưởng tượng như vậy, như thể mình cảm thấy được sự hụt hẫng, trống rỗng sau khi cô bước xuống sân khấu – ánh đèn vụt tắt và giấc mơ tan biến. Một cảm giác chơi vơi và cả hổ thẹn – vì vừa diễn xong một vai diễn dở. Ồ, phải hơn 15 năm mình mới nhìn thấy sự lệch pha đó. Quá dài nhỉ.